Hỏi em


Em có mệt không?

Khi giữ quá nhiều nỗi buồn trong lòng

Trong cuộc đời mỗi ngày thêm một khoảng trống

Chẳng mong gì ngoài ấm nóng một con tim

Chẳng mong gì ngoài những phút lặng im

Nắm tay một người như chẳng thể nào chia xa hết cả

Cuộc đời này thênh thang quá

Nên ta càng thấy cô đơn.

Em cười thật nhiều nhưng đã bao giờ quên được tủi hờn

In thành nếp hằn vào trong khóe mắt

Cứ mỗi ngày, kể vài câu chuyện cười nhỏ nhặt

Đừng để ai nhận ra, mắt vẫn còn buồn.

Em sẽ làm gì vào một sớm nắng vàng ươm

Bầy chim líu lo hót những điều rất mới

Giữ làm gì những nỗi niềm trông đợi

Chi bằng vứt đó mà tận hưởng ngày mai.

Một cuộc đời là những năm tháng rộng dài

Cần một người hỏi han nhưng sợ những lời hỏi han quá nhiều ý nghĩa

Vầng mây xám trôi qua nghĩa địa

Có nhận ra khoảng xám dưới chân không phải một tấm gương.

Nắng vẫn sẽ trải dài trên những con đường

Dẫu em buồn thế hay buồn hơn đi nữa

Xin chia bớt cho tôi một nửa

Cho gió cuốn đi.

Trở về